CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI THỢ THÉP NGUYỄN VĂN KIM
Những năm 1965–1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Nhà máy Gang thép Thái Nguyên vừa sản xuất vừa đối mặt với nguy cơ bị không kích. Tiếng còi báo động vang lên là lúc công nhân tạm rời lò luyện để xuống hầm trú ẩn. Nhưng khi máy bay vừa rời đi, họ lại lập tức trở về vị trí làm việc.
Trong số những người thợ ấy có Nguyễn Văn Kim. Ông luôn quan niệm rằng mỗi tấn thép làm ra đều góp phần xây dựng cầu đường, nhà máy và phục vụ quốc phòng. Vì vậy, dù ca làm kéo dài cả ngày lẫn đêm, ông và đồng đội vẫn quyết tâm giữ cho những lò cao không tắt.
Có lần, một sự cố xảy ra ở khu vực lò luyện. Nếu không xử lý kịp thời, dòng gang nóng chảy có thể gây thiệt hại lớn. Nguyễn Văn Kim cùng đồng nghiệp lao vào khắc phục sự cố trong điều kiện nhiệt độ rất cao, bảo vệ an toàn dây chuyền sản xuất. Sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, lò luyện hoạt động trở lại.
Nhờ những đóng góp nổi bật trong lao động sản xuất và tinh thần vượt khó, ông được tuyên dương là Anh hùng Lao động. Nhưng điều ông luôn nhắc đến không phải là danh hiệu, mà là những người đồng đội đã cùng nhau giữ đỏ ngọn lửa của lò cao giữa những năm tháng chiến tranh.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến “thời hoa lửa” ở Thái Nguyên, người ta không chỉ nhớ đến tiếng bom đạn, mà còn nhớ đến ánh lửa từ những lò luyện gang thép – biểu tượng của ý chí lao động và tinh thần không khuất phục của những người thợ Gang thép Thái Nguyên.



