Chiếc Võng Giữa Rừng Trường Sơn
Một đêm mưa dữ dội trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971, một người lính trẻ đã nhường chiếc võng duy nhất của mình cho đồng đội bị sốt rét nặng. Sáng hôm sau, anh hy sinh trong một trận bom bất ngờ khi đang lấp hố đường để đoàn xe tiếp tục hành quân.
Mùa mưa năm 1971, tuyến đường Trường Sơn chìm trong bùn đỏ và tiếng máy bay gầm rú ngày đêm. Tiểu đội vận tải của anh Nguyễn Văn Hòa nhận nhiệm vụ dẫn đoàn xe chở lương thực vượt qua trọng điểm ATP – nơi được xem là “tọa độ lửa”. Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ tên Lê Minh Tân, mới mười chín tuổi, quê ở Quảng Nam. Những ngày liên tiếp dầm mưa khiến Tân lên cơn sốt rét ác tính. Đêm ấy, cả tiểu đội dừng chân dưới tán rừng già. Mỗi người chỉ có một tăng nilon và chiếc võng cá nhân. Tân run lập cập, môi tím tái. Anh em tìm thuốc nhưng đã cạn từ nhiều ngày trước. Thấy vậy, Hòa tháo chiếc võng còn khô duy nhất của mình mắc cho Tân nằm, còn anh trải tấm áo mưa dưới đất lạnh. Nửa đêm, bom nổ dội xuống gần con suối. Đất đá rung chuyển. Hòa vẫn ngồi tựa gốc cây, tay cầm khẩu súng, thỉnh thoảng lại sang xem Tân còn sốt hay không. Gần sáng, nhận tin một đoạn đường phía trước bị bom đánh sập, tiểu đội lập tức lên đường san lấp để đoàn xe kịp vượt qua trước khi trời sáng. Hòa là người xung phong đi đầu. Khi anh đang xúc những nhát đất cuối cùng xuống hố bom, tốp máy bay bất ngờ quay lại. Tiếng còi báo động vang lên chưa dứt thì loạt bom thứ hai trút xuống. Đồng đội lao đến sau đợt khói bụi dày đặc. Hòa nằm bên mép đường, bàn tay vẫn còn nắm chặt cán xẻng. Anh hy sinh khi mới hai mươi bốn tuổi. Sau chiến tranh, mỗi lần nhắc về Trường Sơn, ông Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ mãi hình ảnh chiếc võng đong đưa trong mưa rừng năm ấy. Ông nói: “Giữa chiến tranh, nhiều khi một chiếc võng khô hay một ngụm nước cũng đủ để người lính sống thêm niềm tin mà đi tiếp.”



