Chung quyết tâm thông đường phục vụ chiến trường miền Nam với tinh thần “Tim có ngừng đập nhưng đường vẫn phải thông” của ông Đào Văn Minh ở tổ 10 (phường Tân Phong, thành phố Lai Châu)
Chung quyết tâm thông đường phục vụ chiến trường miền Nam với tinh thần “Tim có ngừng đập nhưng đường vẫn phải thông” của ông Đào Văn Minh ở tổ 10 (phường Tân Phong, thành phố Lai Châu)
Chung quyết tâm thông đường phục vụ chiến trường miền Nam với tinh thần “Tim có ngừng đập nhưng đường vẫn phải thông”, ông Đào Văn Minh (ảnh trên, giữa) ở tổ 10 (phường Tân Phong, thành phố Lai Châu) nhớ như in quãng thời gian “phá đá mở đường” trên tuyến đường 22 đi qua các khu vực: Thạch Hà, Cẩm Xuyên, Kỳ Anh (tỉnh Hà Tĩnh). Địa hình hiểm trở, núi cheo leo, dụng cụ thô sơ chỉ là cuốc, xẻng, xà beng, những TNXP phải dùng sức mình là chính để mở đường, lấp hố bom; thậm chí đường vừa làm xong bom dội xuống lại phải làm lại. Có những đoạn đường khó, xe nặng không thể qua, TNXP phải vận chuyển hàng xuống để xe đi qua rồi lại vận chuyển hàng lên xe. Công việc cứ liên tục như vậy, mồ hôi rơi, máu đổ, nhiều TNXP đã ngã xuống, mãi mãi không về.
Ông Minh ánh mắt xa xăm nhớ lại: “Thời điểm năm 1972 khốc liệt nhất có những ngày bom rơi liên tục chúng tôi phải ở trong hầm ẩn nấp không thể ra ngoài. Tôi nhớ như in ngày 13/11/1972 khi tôi cùng hàng chục đồng chí làm nhiệm vụ ở Ngầm Cời (trên tuyến đường 22 đi qua xã Cẩm Mỹ, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh) bị ném bom mà không kịp ẩn nấp rất nhiều đồng chí đã bị thương, hy sinh cũng có. Lúc đó, tôi bị gãy 2 xương sườn số 7, số 8 đưa vào viện điều trị một thời gian hồi phục lại tiếp tục quay trở lại làm nhiệm vụ, hướng đến ngày thống nhất đất nước”.


