Cựu Thanh niên xung phong

DẤU CHÂN CÔ GÁI GIỮA ĐẠI NGÀN - CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG LÊ THỊ NGA

Có những con đường được làm bằng nhựa nóng và bê tông kiên cố. Nhưng cũng có những con đường được đắp bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của những người trẻ. Trên dãy Trường Sơn năm ấy, từng bước chân của cô thanh niên xung phong Lê Thị Nga đã in xuống đất đỏ không chỉ bằng bàn chân trần, mà bằng cả trái tim quả cảm.

26/02/2026ĐOÀN CƠ SỞ BỆNH VIỆN ĐA KHOA TRÀ VINH (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH UBND TỈNH VĨNH LONG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mười bảy tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn mang trong mình những ước mơ học đường, cô chọn khoác ba lô lên vai. Không lời hẹn ước, không do dự. Chiến tranh không đợi tuổi trưởng thành. Và Tổ quốc cần những bước chân trẻ.

Trường Sơn đón cô bằng khói bom, đất đá và những hố sâu loang lổ. Ban ngày, cô cùng đồng đội mở đường, san lấp hố bom để những chuyến xe kịp thời chi viện tiền tuyến. Ban đêm, khi tiếng động cơ và pháo sáng xé toạc màn trời, cô lại trở thành người tải thương – lặng lẽ đi ngược chiều đạn lửa để tìm đồng đội bị thương.

Chiếc túi vải nhỏ đựng vài cuộn băng, chút thuốc sát trùng và vài viên thuốc giảm đau – đó là “hành trang y tế” của cô. Không bàn mổ, không ánh đèn đủ sáng, chỉ có đôi bàn tay run lên vì vội vàng nhưng trái tim thì chưa bao giờ run sợ. Cô học cách cầm máu trong tiếng bom nổ, học cách buộc garô giữa rừng sâu, học cách giữ cho một người lính tỉnh táo bằng những lời thì thầm động viên.

Có những đêm, pháo sáng rực lên như ban ngày. Cô cõng trên lưng một thương binh, tay dìu thêm một người khác. Con dốc trơn trượt, tiếng trực thăng quần thảo phía xa, vậy mà cô vẫn bước đều. Không ai biết sức mạnh ấy đến từ đâu – có lẽ từ niềm tin rằng phía trước là sự sống.

Một lần, mảnh pháo găm vào vai khiến cô ngã quỵ. Máu chảy ướt lưng áo. Đồng đội khuyên cô ở lại điều trị lâu hơn, nhưng cô chỉ xin băng bó tạm và quay lại đội hình. Cô sợ nhất không phải là đau đớn, mà là cảm giác mình vắng mặt khi đồng đội cần.

Chiến tranh qua đi, con đường Trường Sơn trở lại màu xanh của cây rừng. Cô gái năm xưa trở về với đời thường, tiếp tục học ngành y và trở thành nhân viên y tế xã. Vẫn đôi bàn tay ấy, nhưng không còn khói súng. Thay vào đó là những mái nhà nghèo, những cụ già yếu, những thương bệnh binh mang trên mình dấu tích chiến tranh.

Cô nói giản dị: “Hồi đó giữ mạng sống cho đồng đội, bây giờ giữ sức khỏe cho bà con. Việc nào cũng là vì con người.”

Nhiều người hỏi cô có tiếc tuổi trẻ đã gửi lại nơi rừng núi hay không. Cô chỉ cười. Bởi tuổi trẻ của cô không mất đi – nó nằm lại trong những con đường đã mở, trong những sinh mạng được cứu, trong sự bình yên của hôm nay.

Dấu chân cô gái năm nào có thể đã mờ trên đất đỏ Trường Sơn, nhưng câu chuyện về cô vẫn còn nguyên giá trị. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm không ồn ào, về sự hy sinh không đòi hỏi được nhắc tên. Một thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tinh thần của những người như cô vẫn âm thầm chảy trong mạch nguồn của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn