GƯƠNG MẶT THỜI HOA LỬA TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH GIÀ
Trong nhịp sống hối hả của một sinh viên khóa 48 Trường Ngoại ngữ giữa năm 2026, đôi khi tôi tự hỏi: "Lịch sử đối với thế hệ Gen Z chúng tôi là gì?". Có lẽ, nó không chỉ nằm ở những con số khô khan trên trang sách, mà hiển hiện sống động qua những vết sẹo, những nếp nhăn và đôi mắt rực sáng của những người đã đi qua cuộc chiến. Nhân dịp triển khai đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi đã có cơ hội ngồi lại thật lâu bên ông nội mình – ông Nguyễn Văn Tiến, một cựu chiến binh từng cầm súng bảo vệ vù
Trong nhịp sống hối hả của một sinh viên khóa 48 Trường Ngoại ngữ giữa năm 2026, đôi khi tôi tự hỏi: "Lịch sử đối với thế hệ Gen Z chúng tôi là gì?". Có lẽ, nó không chỉ nằm ở những con số khô khan trên trang sách, mà hiển hiện sống động qua những vết sẹo, những nếp nhăn và đôi mắt rực sáng của những người đã đi qua cuộc chiến. Nhân dịp triển khai đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", tôi đã có cơ hội ngồi lại thật lâu bên ông nội mình – ông Nguyễn Văn Tiến, một cựu chiến binh từng cầm súng bảo vệ vùng đất thép Quảng Trị năm xưa, để lắng nghe về một thời đại mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau gang tấc.
Ông nội tôi năm nay đã bước sang tuổi 78, đôi bàn tay gầy guộc thi thoảng vẫn run lên mỗi khi trái gió trở trời vì những mảnh đạn còn găm lại trong da thịt. Ông kể về những năm tháng đôi mươi, khi ông rời lũy tre làng để vào chiến trường với một tâm thế nhẹ tênh: "Lúc ấy chẳng ai nghĩ đến việc mình có trở về hay không, chỉ biết rằng miền Nam đang gọi, và tuổi trẻ thì không được phép đứng ngoài cuộc chiến".
Câu chuyện "hoa lửa" mà ông nhớ nhất là những đêm hành quân dưới mưa bom ở thành cổ Quảng Trị. Ông kể về những đồng đội tuổi đời còn rất trẻ, có người vừa rời ghế nhà trường, trong túi áo vẫn còn vẹn nguyên bức thư tình viết dở chưa kịp gửi về quê mẹ. Có những đêm, cả tiểu đội chia nhau nửa bát cơm rau rừng, cùng hát vang giữa tiếng đại bác gầm vang để át đi cái sợ hãi của bóng tối. Trong lăng kính của ông, thời hoa lửa không chỉ có máu và nước mắt, mà còn rực rỡ bởi tình đồng chí thiêng liêng – thứ tình cảm giúp những người xa lạ trở thành anh em ruột thịt, sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho nhau trước lằn ranh sinh tử.
Ngồi nghe ông kể, tôi chợt lặng người khi nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay hằng ngày chỉ quen với bàn phím máy tính và những trang giáo trình ngoại ngữ. Tôi nhận ra rằng, hòa bình mà chúng tôi đang thừa hưởng hôm nay chính là một "di sản" đắt giá được đánh đổi bằng cả thanh xuân của thế hệ cha ông. Những câu chuyện của ông không khiến tôi thấy sợ hãi chiến tranh, mà ngược lại, nó thắp lên trong tôi một niềm tự hào mãnh liệt về dòng máu kiên cường đang chảy trong huyết quản.
Là một người trẻ đang sống trong thời đại hội nhập, tôi hiểu rằng "tiếp nối lịch sử" không nhất thiết phải là làm những điều kỳ vĩ. Đó có thể đơn giản là việc trân trọng những phút giây yên bình, là sự biết ơn sâu sắc trước những hy sinh của các bậc tiền bối, và là ý chí quyết tâm dùng kiến thức ngôn ngữ của mình để mang câu chuyện về một Việt Nam anh dũng, nhân văn ra với bạn bè quốc tế.
Cuộc trò chuyện với ông nội đã giúp tôi hiểu ra một điều: "Thời hoa lửa" chưa bao giờ lùi xa vào dĩ vãng. Nó vẫn luôn cháy âm ỉ trong trái tim của những người nhân chứng lịch sử và sẽ tiếp tục rực sáng thông qua sự trân trọng, gìn giữ của thế hệ trẻ chúng tôi. Mỗi bài viết, mỗi câu chuyện được ghi lại hôm nay chính là một nén tâm nhang, một lời hứa của tuổi trẻ: "Chúng tôi sẽ không bao giờ quên!"



