Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký ức chiến trường và di vật của Người lính già năm xưa- 12B4- VCVB

Hà Nội27/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

    Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, đất nước đã hòa bình và đổi mới. Thế hệ trẻ chúng tôi sinh ra trong thời bình, chưa từng phải nếm trải tiếng bom gầm đạn nổ hay sự chia cắt đau thương của dân tộc. Thế nhưng, qua những trang sử hào hùng của quê hương, qua những câu chuyện kể bên mâm cơm gia đình và đặc biệt là từ chính người ông kính yêu của tôi — cựu chiến binh Nguyễn Văn Sĩ — ngọn lửa truyền thống và lòng yêu nước chưa bao giờ phai nhạt. Hưởng ứng Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" do Trung ương Đoàn phát động, tôi xin được kể lại câu chuyện về người ông thân thương và ký ức một thời hào hùng của ông.

   Ông tôi năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc đã bạc phơ, đôi mắt đục theo năm tháng, trên cơ thể vẫn còn hằn lại những vết sẹo thương tích mỗi khi trái gió trở trời. Nhìn ông hiền hậu bên chè xanh, ít ai nghĩ rằng thời thanh xuân của ông là những năm tháng bám trụ trên các chiến trường ác liệt.

   Năm 1968, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khi vừa tròn đôi mươi, chàng thanh niên Nguyễn Văn Sĩ gác lại bút nghiên và mối tình quê dở dang để lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào đơn vị bộ binh tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị đầy khói lửa. Ông kể, chiến tranh không chỉ là sự đối mặt với cái chết kề cận trong từng phút giây mà còn là tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng. Có những trận đánh ròng rã suốt mấy ngày đêm dưới mưa bom bão đạn, nước suối pha lẫn bùn đất và máu, khẩu lương khô chia đôi, nhường nhau từng ngụm nước ngọt.

   Trong một trận chống càn năm 1971, đơn vị ông chịu tổn thất nặng nề. Ông bị thương bởi mảnh pháo găm vào đùi trái, đồng đội phải băng bó tạm thời rồi tiếp tục bám trận địa. Giữa lằn ranh sinh tử, ý chí "Dám đánh, quyết đánh và quyết thắng" cùng khát vọng thống nhất non sông đã giúp ông và đồng đội vượt qua tất cả.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng (1975), ông phục viên trở về địa phương với thương tật tỷ lệ 31%. Trở lại đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", cùng bà tần tảo nuôi dạy các con nên người và sống mẫu mực, là chỗ dựa tinh thần lớn cho con cháu noi theo.

    Kỷ vật quý giá nhất mà ông vẫn giữ gìn cẩn thận trong chiếc hộp sắt cũ là tấm huy hiệu Chiến sĩ vẻ vang và một cuốn sổ tay nhỏ ố vàng ghi chép tên những người đồng đội đã nằm lại chiến trường. Mỗi lần mở ra xem, mắt ông lại rưng rưng.

    Câu chuyện về thời hoa lửa của ông là bài học sống động nhất về lòng quả cảm, sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Nhìn lại quá khứ để trân trọng hiện tại, thế hệ đoàn viên thanh niên chúng tôi hôm nay tự hứa sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện, lao động sáng tạo, góp phần xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, xứng đáng với sự hy sinh xương máu của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn