Ông Nội-Người Anh Hùng Giữa Lòng Chảo Điện Biên 1D1VCVB
ÔNG NỘI- NGƯỜI ANH HÙNG GIỮA LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN
Bài Làm
Trong dòng chảy miên man của thời gian, có những ký ức không bị bụi mờ quá khứ phủ lấp mà ngày càng sáng quắc, vẹn nguyên như mới vừa xảy ra ngày hôm qua. Với gia đình tôi, ký ức ấy sống động qua từng nếp nhăn, từng vết sẹo và giọng nói hào hùng của ông nội – người chiến sĩ Điện Biên năm xưa từng nếm mật nằm gai, góp sức mình làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Ông nội tôi năm nay đã ngoài chín mươi tuổi. Đôi mắt ông đã mờ theo năm tháng, bước chân không còn nhanh nhện, nhưng mỗi khi nhắc đến hai tiếng "Điện Biên", ánh mắt ông lại rực lên một luồng sáng kỳ lạ – luồng sáng của một thời "hoa lửa", của tuổi xuân dâng trọn cho Tổ quốc. Mùa xuân năm 1954, khi mới tròn mươi tám tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Bắc Hồ và Bộ Chính trị, ông gạt nước mắt chia tay mái nhà tranh, xếp lại những hoài bão cá nhân để khoác lên mình bộ áo trấn thủ, lên đường gia nhập đoàn quân tiến về Tây Bắc.
Những ngày tháng ở chiến trường Điện Biên Phủ là chuỗi ngày thử thách đến tột cùng giới hạn chịu đựng của con người. Trong ký ức của ông, Điện Biên không chỉ có chiến thắng vang dội mà trước hết là những đêm dài khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm chấm muối. Dưới làn mưa bom bão đạn của tập đoàn cứ điểm Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo hay đồi A1, những người lính trẻ như ông đã kiên cường bám trụ từng gấc hầm, từng đoạn hào. Bùn lầy ngập đến gối, áo quần không lúc nào khô, nhưng ngọn lửa quyết chiến quyết thắng trong lòng mỗi người lính chưa bao giờ tắt.
Mỗi lần cháu con quây quần bên hiên nhà, ông lại chậm rãi kể cho chúng tôi nghe về trận đánh quyết định tại đồi A1 – nơi được coi là "chìa khóa" mở ra cánh cửa chiến thắng cho toàn bộ chiến dịch. Giọng ông trầm xuống, từng lời phát biểu của ông về trận đánh ấy như khắc sâu vào tâm trí từng đứa cháu: "Các cháu phải hiểu rằng, Điện Biên Phủ không phải là một chiến thắng dễ dàng hay một phép màu. Đó là sự đánh đổi bằng biết bao máu xương, mồ hôi và lòng kiên trì không tưởng. Trận đánh đồi A1 là nơi khốc liệt nhất mà đời lính của ông từng trải qua. Địch cố thủ trong hầm ngầm kiên cố, xả súng như mưa, mỗi mét gạt đất, mỗi đoạn hào chúng ta giành được đều phải trả giá bằng máu của đồng đội. Khi nhận lệnh đánh bùng nổ khối thuốc nổ 1 tấn ở lòng đồi A1, ông và các đồng chí biết rằng giờ G đã điểm. Trong tiếng nổ rung chuyển trời đất ấy, ông không biết sợ hãi là gì, chỉ biết lao lên phía trước vì một mục tiêu duy nhất: Xóa bỏ ách thống trị của thực dân, giành lại tự do cho dân tộc. Chiến thắng ấy không thuộc về riêng ai, mà là khúc ca bất tử của hàng vạn người con đã ngã xuống giữa lòng chảo Điện Biên."
Lời phát biểu ngắn gọn nhưng đong đầy sức nặng ấy của ông luôn khiến chúng tôi lặng người. Qua lời kể của ông, chúng tôi hiểu rằng sau mỗi con số lịch sử khô khan là những con người bằng xương bằng thịt, là những lời hẹn ước dang dở của những chàng trai tuổi mươi tám, đôi mươi đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ Tây Bắc. Ông may mắn được trở về, mang theo trên mình những vết thương mỗi khi gió mùa về lại đau nhức, nhưng ông chưa bao giờ hối hận vì đã dành trọn tuổi xuân cho cuộc chiến ấy.
Niềm tự hào trong ông lại một lần nữa bùng cháy rực rỡ khi vừa qua, ông vinh dự nhận lời mời tham dự Lễ kỷ niệm Quốc khánh – Nhiệm vụ A80 tại Quảng trường Ba Đình lịch sử. Ở cái tuổi "xưa nay hiếm", đôi chân đã run, nhưng khi khoác lên mình bộ quân phục đính đầy huân chương và bước lên chuyến xe đoàn đại biểu Cựu chiến binh, tư thế của ông vẫn trang nghiêm như người lính năm nào.
Ngồi trên khán đài giữa bầu không khí trang trọng, chứng kiến các khối diễu binh, diễu hành bước qua lễ đài và tiếng pháo lễ vang rền bầu trời Thủ đô, đôi mắt ông rưng rưng giọt lệ. Lắng nghe lời phát biểu của ông khi trở về sau đại lễ A80, chúng tôi càng cảm nhận rõ sức nặng của lịch sử: "Đứng ở Quảng trường Ba Đình trong sự kiện A80, nhìn những hàng quân duyệt binh hùng hậu, nhìn vũ khí hiện đại và những gương mặt trẻ măng rạng rỡ của thế hệ hôm nay, ông mừng đến rơi nước mắt. Từng hàng quân bước qua như tái hiện lại hình ảnh của ông và đồng đội năm xưa. Lòng ông trào dâng một niềm tin tưởng tuyệt đối rằng: Máu xương của đồng đội ông ngã xuống ở Điện Biên Phủ năm xưa đã không hoang phí. Đất nước mình đã thực sự mạnh giàu, độc lập và kiêu hãnh đúng như ước nguyện của Bác Hồ."
Những kỷ vật thời chiến của ông – chiếc ca nhôm sứt cạp, tấm huân chương chiến sĩ ngả màu – cùng tấm thẻ đại biểu A80 vừa được lưu giữ trân trọng như những báu vật vô giá. Đó không chỉ là kỷ niệm của riêng ông, mà là bằng chứng sống động về một thế hệ người Việt Nam gian lao mà vĩ đại. Câu chuyện về người ông – người chiến sĩ Điện Biên năm xưa – sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở con cháu luôn biết ơn,là niềm tự hào lớn nhất để chúng tôi vững bước trên con đường tương lai.



