Khác

LÝ THƯỜNG KIỆT – TIẾNG THƠ GIỮ NƯỚC BÊN DÒNG NHƯ NGUYỆT - 2A3K67

Hà Nội27/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÝ THƯỜNG KIỆT – TIẾNG THƠ GIỮ NƯỚC BÊN DÒNG NHƯ NGUYỆT

Có những chiến thắng được ghi lại bằng những con số của quân đội và những trận đánh. Nhưng cũng có những chiến thắng được ghi dấu bằng một câu thơ.

Giữa đêm tối bên dòng Như Nguyệt năm xưa, khi quân Tống đang tìm cách tiến sâu vào Đại Việt, một tiếng thơ vang lên giữa chiến trường.

Không ồn ào.

Không cần những lời dài dòng.

Nhưng đủ để đánh thức lòng tin của những người đang đứng trước kẻ thù mạnh hơn mình.

Đó là tiếng thơ gắn với bài “Nam quốc sơn hà”, và cũng là hình ảnh thường được nhắc đến khi nói về vị danh tướng Lý Thường Kiệt.

Lý Thường Kiệt sống vào thời nhà Lý, một giai đoạn Đại Việt đang từng bước củng cố nền độc lập. Ông nổi tiếng là người có tài cầm quân, quyết đoán và có tư duy quân sự sắc bén.

Thế kỷ XI, nhà Tống ở phương Bắc chuẩn bị lực lượng nhằm tiến xuống xâm lược Đại Việt.

Trước tình thế ấy, Lý Thường Kiệt nhận thấy nếu chỉ ngồi chờ quân Tống tiến vào lãnh thổ thì Đại Việt sẽ rơi vào thế bị động.

Ông đưa ra một quyết định táo bạo: chủ động tiến công để phá tan căn cứ hậu cần của đối phương, sau đó nhanh chóng rút quân về phòng thủ đất nước.

Năm 1075, quân Đại Việt tiến đánh các căn cứ của nhà Tống ở Khâm Châu, Liêm Châu và Ung Châu.

Đây là một quyết định đầy mạo hiểm.

Nhưng nó đã làm phá vỡ kế hoạch chuẩn bị chiến tranh của nhà Tống, tạo điều kiện để Đại Việt chuẩn bị phòng thủ.

Sau đó, Lý Thường Kiệt cho xây dựng phòng tuyến bên bờ nam sông Như Nguyệt.

Đây là một vị trí chiến lược.

Dòng sông trở thành lá chắn tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long.

Quân Tống tiến xuống với lực lượng lớn.

Nhưng trước mặt họ là một phòng tuyến được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Quân Đại Việt quyết tâm giữ vững từng tấc đất.

Những ngày chiến đấu kéo dài.

Quân Tống nhiều lần tìm cách vượt sông nhưng không dễ dàng phá được phòng tuyến.

Đêm xuống.

Chiến trường chìm vào bóng tối.

Trong lúc quân sĩ căng thẳng chờ đợi, từ phía đền thờ gần phòng tuyến vang lên một bài thơ:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”

Lời thơ vang lên giữa đêm tối khiến quân sĩ thêm vững lòng.

Bài thơ khẳng định một chân lý giản dị nhưng mạnh mẽ:

Đất nước này là của người Việt Nam.

Đại Việt có chủ quyền.

Không một thế lực nào có quyền xâm phạm.

Tinh thần ấy trở thành nguồn động viên lớn đối với quân Đại Việt.

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra.

Quân Tống dần rơi vào thế khó khăn. Quân đội mệt mỏi, lương thực thiếu thốn và không thể phá được phòng tuyến Như Nguyệt.

Lý Thường Kiệt nhận thấy thời cơ đã đến.

Quân Đại Việt chủ động phản công.

Quân Tống buộc phải rút lui.

Cuộc kháng chiến chống Tống kết thúc với thắng lợi của Đại Việt.

Điều đáng nhớ là Lý Thường Kiệt không chỉ giỏi đánh trận.

Ông hiểu rằng chiến tranh cuối cùng vẫn phải hướng đến hòa bình.

Khi đối phương đã rơi vào thế khó khăn, ông chủ động đề nghị giảng hòa để chấm dứt chiến tranh, tránh thêm những mất mát cho cả hai phía.

Đó là bản lĩnh của một vị tướng.

Biết khi nào phải chiến đấu.

Và cũng biết khi nào cần dừng lại để bảo vệ cuộc sống của nhân dân.

Hơn chín thế kỷ đã trôi qua.

Dòng Như Nguyệt ngày ấy vẫn chảy qua đất nước.

Những chiến binh năm xưa đã trở về với đất mẹ.

Nhưng tiếng thơ năm nào vẫn còn được nhắc lại.

Bởi “Nam quốc sơn hà” không chỉ là một bài thơ.

Đó là lời khẳng định về chủ quyền dân tộc.

Là tiếng nói của một đất nước tuy nhỏ bé nhưng không chịu khuất phục.

Và Lý Thường Kiệt đã góp phần biến tiếng nói ấy thành sức mạnh trên chiến trường.

Có lẽ vì vậy, khi nhìn lại câu chuyện lịch sử ấy, điều khiến chúng ta tự hào không chỉ là một chiến thắng quân sự.

Đó còn là hình ảnh cha ông từ hàng nghìn năm trước đã hiểu rất rõ một điều:

Độc lập không phải món quà được ban tặng. Độc lập phải được bảo vệ bằng trí tuệ, lòng dũng cảm và sự đoàn kết của cả dân tộc.

Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường, được tự do theo đuổi ước mơ.

Nhưng mỗi khi đọc lại những câu thơ bên dòng Như Nguyệt năm xưa, ta lại nghe thấy tiếng vọng của lịch sử:

Sông núi nước Nam là của người Nam.

Tiếng thơ ấy đã đi qua hơn chín trăm năm, nhưng vẫn nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng quê hương, gìn giữ độc lập và sống xứng đáng với những người đã đứng lên bảo vệ từng tấc đất của non sông.

Bởi có những câu thơ được viết trên giấy, nhưng cũng có những câu thơ được viết bằng cả lòng yêu nước của một dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn