MƯỜI ĐÓA HOA GỬI LẠI TUỔI THANH XUÂN CHO TỔ QUỐC
Một vùng đất nằm gọn trong thung lũng hình tam giác, nơi chỉ có một con đường độc đạo xuyên qua. Một tọa độ mà trong chiến tranh, 50.000 quả bom đã cày xới từng centimet đất. Nhưng chính tại nơi tưởng chừng không có sự sống ấy, 10 cô gái thanh niên xung phong đã viết nên bản anh hùng ca bằng máu, tuổi trẻ và niềm tin bất diệt.
MƯỜI ĐÓA HOA GỬI LẠI TUỔI THANH XUÂN CHO TỔ QUỐC
Một vùng đất nằm gọn trong thung lũng hình tam giác, nơi chỉ có một con đường độc đạo xuyên qua. Một tọa độ mà trong chiến tranh, 50.000 quả bom đã cày xới từng centimet đất. Nhưng chính tại nơi tưởng chừng không có sự sống ấy, 10 cô gái thanh niên xung phong đã viết nên bản anh hùng ca bằng máu, tuổi trẻ và niềm tin bất diệt.
1.“ Tọa độ chết ” trên huyết mạch Trường Sơn
Ngã ba Đồng Lộc, thuộc địa phận xã Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, là một huyết mạch quan trọng trên đường Trường Sơn, điểm giao cắt của nhiều tuyến đường vận chuyển từ Bắc vào Nam. Trong chiến tranh, nơi đây trở thành mục tiêu ném bom ác liệt của địch nhằm cắt đứt sự chi viện cho tiền tuyến. Chỉ tính riêng từ tháng 3 đến tháng 10 năm 1968, khu vực này đã hứng chịu 48.600 quả bom các loại
2.Lý tưởng “ Máu có thể ngừng chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc ”
Giữa lòng Hà Tĩnh, Ngã ba Đồng Lộc vang vọng tên của mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đôi mươi. Họ ngã xuống giữa làn bom đạn, vĩnh viễn nằm lại nơi “Tọa độ chết” để mạch máu giao thông không bao giờ tắc nghẽn. Cuộc sống của các chị, dù ngắn ngủi nhưng rực rỡ như những đóa hoa nở trong bom đạn. Chị Võ Thị Tần, tiểu đội trưởng, sinh năm 1944, quê Thiên Lộc, Can Lộc. Chị Hồ Thị Cúc, tiểu đội phó, chị Võ Thị Hợi, Nguyễn Thị Xuân, Dương Thị Xuân, Trần Thị Rạng, Hà Thị Xanh, Nguyễn Thị Nhỏ, Võ Thị Hà, Trần Thị Hường…
Mỗi người một quê hương, một hoàn cảnh, nhưng chung một lý tưởng cao đẹp: “Máu có thể ngừng chảy, tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc”.
3.Tuổi xuân xanh mãi nằm lại nơi Chiến trường
Các cô gái - thuộc tiểu đội 4, đại đội 552 – tuổi chỉ từ mười bảy đến hai mươi tư. Họ không cầm súng, nhưng ngày ngày đào đất, lấp hố bom, làm đường thông xe, giữ mạch máu giao thông vận tải cho miền Nam. Có đêm các chị tình nguyện mặc áo trắng, làm cọc tiêu sống, đứng trơ trọi giữa mưa pháo sáng để dẫn đường cho xe ra mặt trận. Dù hiểm nguy, đói khát, bom đạn cận kề,.. họ vẫn hát, vẫn cười, vẫn viết thư về nhà, gọi mình là “con gái của mẹ”, “em út của anh”, và kể về những buổi đêm vui như hội nơi chiến trường.
Huyền thoại về 10 cô gái Đồng Lộc không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà còn là biểu tượng của tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả, tiếp tục lan tỏa và truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ Việt Nam.
Trưa ngày 24/07/1968, định mệnh nghiệt ngã cướp đi mười sinh mạng trẻ trung ấy. Máy bay Mỹ trút liên tiếp bom xuống tuyến đường vận tải, tiểu đội 4 được lệnh ra san lấp hố bom khẩn cấp. Chưa kịp ăn trưa, các chị lao vào công việc giữa khói đạn. Ba lần bị đất đá vùi lấp, ba lần đứng lên…Nhưng đến trận bom thứ 15, một quả bom rơi trúng miệng hầm nơi các chị đang tạm trú. Cả Đồng Lộc lặng đi, đồng đội chạy từ chân đồi Trọ Voi lao lên, gọi tên các chị giữa khói bụi mù mịt. Cuốc, xẻng, rồi đến cả đôi tay trần cũng đào đất đến tóe máu, chín thi thể được tìm thấy ngay trong đêm, riêng chị Cúc – tiểu đội phó, vẫn chưa thấy đâu. Phải đến ngày thứ ba, người ta mới tìm thấy chị trong tư thế ngồi, đầu đội nón, bên cạnh là cái cuốc. Mười đầu ngón tay bầm tím, trầy xước, như thể chị đã dùng đến hơi sức cuối cùng để bới đất, tìm đường sống, để tiếp tục làm nhiệm vụ.
Dưới làn bom dữ dội của không quân Mỹ đã chôn vùi tuổi xuân, chôn vùi những ước mơ còn dang dở. Các chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, khi cuộc đời vẫn còn bao điều đẹp đẽ chưa kịp trải nghiệm. Vậy mà, vì sự sống còn của tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam ruột thịt, các chị đã dũng cảm hy sinh, “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
4.Di sản và tầm vóc lịch sử
Mười cô gái thanh niên xung phong anh hùng đang say ngủ dưới tầng tầng lớp lớp thông xanh tại khu di tích Ngã ba Đồng Lộc. Đã 58 năm được ấp ôm trong lòng đất mẹ, các chị chẳng thêm một tuổi nào. Sự hy sinh của 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, cùng với hàng ngàn liệt sĩ khác, đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đảng và Nhà nước đã công nhận 10 nữ Thanh niên xung phong là Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân.
Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc ngày nay là “địa chỉ đỏ”, nơi giáo dục truyền thống cách mạng cho các thế hệ mai sau. Tre già măng mọc, bao thế hệ người Việt Nam đã tìm về với các chị trong suốt những năm qua. Những nụ cười thanh xuân ấy mãi tạc vào thế kỉ, khắc ghi hình ảnh người phụ nữ Việt Nam anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang đến muôn đời.



