Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Bên Suối Thia

rong những năm tháng chiến tranh gian khổ ở vùng núi Yên Bái, những con người bình dị đã trở thành điểm tựa cho tuyến hậu cần và kháng chiến. Câu chuyện là ký ức của một người du kích trẻ từng bám rừng, giữ làng và giữ niềm tin giữa bom đạn.

Đắk Lắk24/04/2026Nguyễn Trần Hoàng Ngân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Văn Sử, sinh ra và lớn lên bên dòng suối Thia, ở Yên Bái. Năm tôi mười bảy tuổi, chiến tranh lan tới bản. Những con đường mòn quen thuộc bỗng trở thành tuyến vận chuyển bí mật, còn rừng núi là nơi che chở cho bộ đội và dân làng.

Tôi gia nhập đội du kích xã. Công việc của chúng tôi không ồn ào, nhưng nguy hiểm luôn rình rập: dẫn đường, canh gác, chuyển lương thực qua rừng, và giữ bí mật cho các điểm trú quân.

Một đêm cuối đông, sương phủ kín núi. Tôi cùng anh Phúc – tổ trưởng – dẫn một nhóm bộ đội vượt qua con dốc đá trơn trượt. Trời lạnh cắt da, tay chân tê buốt, nhưng không ai dám dừng lại.

Bất ngờ, từ xa vọng lại tiếng động lạ. Anh Phúc ra hiệu dừng. Tất cả nằm rạp xuống đất. Ánh đèn pin quét qua từng bụi cây. Chúng tôi bị phát hiện.

“Chia ra! Giữ đường!” – anh Phúc thì thầm.

Tôi dẫn hai chiến sĩ trẻ rẽ vào lối nhỏ ven suối. Nước lạnh buốt đến tận xương, nhưng đó là con đường duy nhất để tránh bị lộ dấu vết. Chúng tôi lặng lẽ bước đi, chỉ nghe tiếng nước chảy và hơi thở gấp gáp.

Ra khỏi khu nguy hiểm, một chiến sĩ quay sang tôi:
“Nhờ cậu mà chúng tôi còn sống.”

Tôi chỉ lắc đầu. Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc phải quay lại tìm anh Phúc.

Khi trở về điểm hẹn, tôi thấy anh ngồi tựa vào gốc cây, vai đầy máu. Anh vẫn cười khi thấy tôi:
“Đưa được họ đi rồi chứ?”

Tôi gật đầu, nghẹn lời.

Anh nắm tay tôi:
“Sau này… dù có thế nào… cũng phải giữ bản… giữ suối…”

Đó là lần cuối tôi nghe anh nói.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở lại bên suối Thia. Nước vẫn chảy trong veo như ngày nào, phản chiếu bầu trời yên bình.

Mỗi lần đứng bên suối, tôi lại nhớ đến đêm đông năm ấy – nhớ những bước chân lặng lẽ, những con người không tiếc tuổi xuân, và một ngọn lửa âm thầm luôn cháy trong tim họ.

Ngọn lửa ấy không chỉ là chiến tranh, mà còn là niềm tin, là tình người – thứ đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn