Người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi
“Lửa thiêu thân vẫn sáng, lòng yêu nước chẳng thể tàn.” Đêm 15 tháng 10 năm 1964, trên cầu Công Lý – Sài Gòn, một người thanh niên trẻ tuổi lặng lẽ tiếp cận chiếc xe của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara. Anh là Nguyễn Văn Trỗi – một nhân chứng lịch sử, một biểu tượng của lòng yêu nước bất diệt. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Quảng Nam, Trỗi sớm thấm nhuần tinh thần chống giặc ngoại xâm. Anh rời quê hương vào Sài Gòn, làm thợ điện, và gia nhập đội biệt động quân giải phóng. Khi biết McNamara sẽ đến Việt Nam, anh tình nguyện nhận nhiệm vụ đặt mìn trên cầu Công Lý. Đêm hôm đó, trời Sài Gòn se lạnh. Trỗi bình thản làm nhiệm vụ, nhưng rủi ro xảy ra: xe tăng Mỹ bất ngờ xuất hiện, bố ráp khu vực. Anh bị bắt, giải về nhà tù Chí Hòa. Trong những ngày cuối đời, Trỗi bị tra tấn dã man, nhưng không một lời khai. Trước tòa án bù nhìn, anh hùng biện: “Tôi không có tội. Tội của tôi là yêu nước, thương dân.” Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Trỗi bị xử bắn. Trên pháp trường, anh cất cao tiếng nói: “Hãy nhớ lấy lời tôi: Việt Nam sẽ chiến thắng!” Hình ảnh người thanh niên đứng giữa lửa đạn, mắt sáng ngời niềm tin ấy đã trở thành bất tử. Anh không chỉ là một nhân chứng lịch sử, mà còn là ngọn lửa truyền lửa cho hàng triệu trái tim yêu nước Việt Nam. Câu chuyện của anh nhắc nhở thế hệ mai sau: có những hy sinh không bao giờ phai, có những con người viết nên lịch sử bằng chính dòng máu nóng hổi của mình.



