Cựu chiến binh

Người thợ sửa xe giữa đường Trường Sơn

Thái Nguyên18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có một người lính trẻ tên Bùi Văn Khánh.

Khánh không trực tiếp tham gia những trận đánh ngoài mặt trận.

Công việc của anh là sửa chữa những phương tiện vận chuyển để các đoàn xe có thể tiếp tục hành trình.

Ngày đầu nhận nhiệm vụ, Khánh từng nghĩ công việc của mình có phần bình lặng hơn những người lính đang chiến đấu.

Nhưng sau một thời gian, anh nhận ra rằng mỗi bộ phận được sửa chữa, mỗi chiếc xe được đưa trở lại đường cũng chính là góp một phần vào nhiệm vụ chung.

Trên những cung đường giữa rừng núi, xe cộ thường xuyên gặp khó khăn.

Có khi động cơ hỏng giữa đêm.

Có khi bánh xe bị phá hỏng sau những đoạn đường đầy bom đạn.

Có khi cả đoàn xe phải dừng lại chỉ vì một bộ phận nhỏ không thể hoạt động.

Những lúc ấy, Khánh cùng đồng đội lập tức bắt tay vào sửa chữa.

Không có xưởng lớn.

Không có đầy đủ dụng cụ.

Chỉ có đôi tay và sự cố gắng.

Một người đồng đội từng hỏi:

"Làm việc giữa rừng thế này có khi nào thấy nản không?"

Khánh cười:

"Nếu xe không chạy được thì người phía trước sẽ khó đi tiếp."

"Cứ nghĩ vậy là có động lực."

Đó là suy nghĩ luôn theo Khánh trong suốt những năm tháng ở chiến trường.

Anh hiểu rằng cuộc chiến được tạo nên bởi sự cố gắng của rất nhiều con người.

Có người ở nơi tiếng súng vang lên.

Có người giữ thông tin.

Có người vận chuyển.

Có người âm thầm sửa từng bộ phận nhỏ để mọi thứ tiếp tục hoạt động.

Một đêm mưa lớn, một đoàn xe đang chuẩn bị xuất phát thì một xe bị hỏng nặng.

Thời gian rất gấp.

Nếu không sửa kịp, cả đoàn có thể bị chậm nhiệm vụ.

Khánh cùng mọi người làm việc suốt nhiều giờ.

Áo quần ướt sũng.

Bàn tay dính đầy dầu mỡ.

Nhưng không ai dừng lại.

Khi chiếc xe cuối cùng nổ máy trở lại, mọi người đều thở phào.

Người lái xe nói:

"Cảm ơn anh. Nhờ anh mà chúng tôi tiếp tục được."

Khánh chỉ cười:

"Anh em cùng nhiệm vụ thôi."

Anh chưa bao giờ nghĩ mình đang làm điều gì đặc biệt.

Với Khánh, giúp đồng đội hoàn thành nhiệm vụ là điều tự nhiên.

Trong đơn vị, Khánh còn nổi tiếng vì khả năng tận dụng những vật dụng cũ để sửa chữa.

Một bộ phận hỏng có thể được anh tìm cách khắc phục.

Một dụng cụ không còn tốt có thể được anh sửa lại.

Đồng đội thường nói vui:

"Xe nào qua tay Khánh cũng có thêm một lần được sống."

Anh chỉ cười.

Nhưng trong lòng anh hiểu rằng mỗi phương tiện được giữ lại là thêm một cơ hội để nhiệm vụ hoàn thành.

Những năm tháng chiến tranh tiếp tục trôi qua.

Khánh vẫn gắn bó với những con đường đầy bụi đất.

Anh quen với tiếng động cơ giữa rừng.

Quen với những đêm thức trắng.

Quen với việc ngày mai có thể phải đối mặt với nguy hiểm.

Nhưng điều anh không bao giờ quen được là việc nhìn thấy đồng đội gặp khó khăn mà không giúp đỡ.

Một lần trong lúc sửa xe, Khánh bị thương do một vụ nổ gần đó.

Dù bị đau, việc đầu tiên anh hỏi vẫn là:

"Xe đã sửa xong chưa?"

Đồng đội vừa buồn vừa trách:

"Anh lo cho xe hơn lo cho mình sao?"

Khánh cười:

"Còn nhiệm vụ thì còn phải cố."

Sau ngày hòa bình, Khánh trở về quê.

Những người từng cùng anh đi qua Trường Sơn vẫn thường nhắc về người thợ sửa xe năm ấy.

Một người không có những chiến công được ghi bằng những con số lớn.

Nhưng đã góp phần giữ cho những chuyến xe không dừng lại.

Nhiều năm sau, khi nhìn lại quãng đời chiến đấu, Khánh nói rằng điều ông nhớ nhất không phải là những khó khăn.

Mà là tình cảm giữa những con người cùng chung một con đường.

Những người lính đã chia nhau từng bữa ăn.

Từng giờ nghỉ.

Từng lần động viên nhau vượt qua gian khổ.

Bởi chiến tranh không chỉ được tạo nên bởi những khoảnh khắc trên chiến trường.

Nó còn được tạo nên từ những con người âm thầm đứng phía sau.

Những người như Bùi Văn Khánh đã dùng đôi bàn tay của mình để góp phần viết nên câu chuyện của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn