Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Hưng – Tấm Gương Trung Nghĩa Và Khát Vọng Phụng Sự Dân Tộc

Nguyễn Hưng – Tấm Gương Trung Nghĩa Và Khát Vọng Phụng Sự Dân Tộc

11/03/2026BCH Đoàn trường Cao đẳng Y tế Đồng Tháp (trường Cao đẳng Y tế Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Hưng – Tấm Gương Trung Nghĩa Và Khát Vọng Phụng Sự Dân Tộc

Nguyễn Hưng Nguyễn Hưng được biết đến như một nhân vật tiêu biểu của phong trào yêu nước ở địa phương vào cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Ông sinh ngày 12 tháng 3 năm 1875 tại một làng nhỏ ven sông thuộc tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu truyền thống đạo lý. Cha ông là một thầy đồ dạy chữ Hán trong vùng, mẹ ông là người phụ nữ tảo tần, giàu đức hy sinh. Ngay từ nhỏ, Nguyễn Hưng đã được sống trong không khí trọng học, trọng nghĩa và thấm nhuần tư tưởng trung hiếu. Những năm tháng tuổi thơ của ông gắn liền với mái nhà tranh đơn sơ, với tiếng đọc sách ê a bên ngọn đèn dầu và những câu chuyện về các bậc anh hùng dân tộc mà cha ông thường kể lại mỗi tối. Chính từ môi trường ấy, ý chí và nhân cách của ông dần được hình thành. Thời niên thiếu, Nguyễn Hưng nổi tiếng thông minh và có trí nhớ tốt, học một biết mười. Ông sớm tiếp cận cả chữ Hán lẫn chữ Quốc ngữ, say mê đọc sử sách và tìm hiểu thời cuộc. Khi lớn lên trong bối cảnh đất nước chịu nhiều áp lực ngoại xâm và xã hội còn đầy rẫy bất công, ông không khỏi trăn trở trước cảnh nhân dân lầm than. Ông tự hỏi vì sao đất nước giàu truyền thống văn hiến lại rơi vào cảnh khó khăn và làm thế nào để thay đổi vận mệnh ấy. Năm hai mươi tuổi, ông rời quê lên Huế để tiếp tục học tập, mở rộng tầm nhìn và tiếp xúc với nhiều trí thức tiến bộ. Chính tại đây, tư tưởng yêu nước trong ông càng thêm mạnh mẽ. Ông nhận ra rằng muốn cứu nước không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần tri thức và sự tổ chức. Sau khi trở về quê, Nguyễn Hưng bắt đầu tham gia vào các hoạt động vận động quần chúng, tuyên truyền tinh thần đoàn kết và khơi dậy ý thức dân tộc trong thanh niên. Ông tổ chức những buổi trao đổi bí mật, bàn luận về lịch sử, về tương lai đất nước và khuyến khích mọi người học tập để nâng cao dân trí. Ông tin rằng một dân tộc mạnh phải bắt đầu từ con người có hiểu biết và có đạo đức. Không chỉ dừng lại ở lời nói, Nguyễn Hưng còn trực tiếp mở lớp dạy chữ miễn phí cho trẻ em nghèo trong làng, vận động quyên góp giúp đỡ những gia đình khó khăn và khích lệ người dân tự lực phát triển kinh tế. Ông sống giản dị, không màng danh lợi, luôn đặt lợi ích cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân. Có những thời điểm hoạt động của ông bị để ý và gây sức ép, nhưng ông vẫn giữ vững lập trường, tin tưởng rằng con đường mình chọn là chính nghĩa. Ông thường nói rằng một dân tộc muốn trường tồn phải giữ được cốt cách và lòng tự trọng. Những năm cuối đời, dù sức khỏe suy yếu, ông vẫn miệt mài dạy học và khuyên răn thế hệ trẻ sống có lý tưởng. Nguyễn Hưng qua đời ngày 5 tháng 11 năm 1942 tại quê nhà, để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho người dân trong vùng. Tuy không phải là nhân vật được ghi chép rộng rãi trong chính sử, nhưng trong ký ức của nhân dân địa phương, ông là biểu tượng của lòng trung nghĩa, của tinh thần hiếu học và ý chí phụng sự. Cuộc đời ông là minh chứng rằng không cần chức tước cao sang hay chiến công lẫy lừng, chỉ cần sống hết mình vì cộng đồng cũng đủ để trở thành một phần đáng trân trọng của lịch sử.

Nguyễn Thế Hữu

Nguyễn Thế Hữu sinh ngày 18 tháng 8 năm 1882 tại làng Đông Phú, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu truyền thống hiếu học và yêu nước, cha ông là thầy đồ trong làng, quanh năm dạy chữ Hán và bốc thuốc giúp dân, mẹ ông là người phụ nữ tảo tần, chịu thương chịu khó, chính nền nếp gia phong nghiêm cẩn ấy đã hun đúc nên một con người vừa có học thức vừa có nhân cách từ thuở nhỏ, tuổi thơ của ông gắn với mái nhà tranh đơn sơ, với tiếng gió Lào khắc nghiệt miền Trung và với những đêm miệt mài bên ngọn đèn dầu học từng trang sách thánh hiền, ông sớm nổi tiếng thông minh, nhớ lâu, có chí tiến thủ và đặc biệt giàu lòng trắc ẩn khi thường đem phần cơm ít ỏi của mình chia cho bạn nghèo, lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ, nhân dân chịu cảnh sưu cao thuế nặng, nhiều phong trào yêu nước nổi lên rồi bị đàn áp đẫm máu, Nguyễn Thế Hữu không khỏi day dứt trước câu hỏi vì sao dân tộc mình giàu truyền thống mà vẫn lâm vào cảnh lầm than, năm mười tám tuổi ông ra Huế tiếp tục học tập, tại đây ông có cơ hội tiếp xúc với các sĩ phu tiến bộ, được nghe bàn luận về thời cuộc, về cải cách, về con đường tự cường dân tộc, tư tưởng yêu nước trong ông từ đó không còn chỉ là cảm xúc mà trở thành lý tưởng rõ ràng, ông nhận ra muốn thay đổi vận mệnh đất nước cần phải bắt đầu từ việc nâng cao dân trí và khơi dậy tinh thần tự chủ, năm 1905 ông trở về quê mở lớp dạy học miễn phí cho trẻ em trong làng, không chỉ dạy chữ Hán mà còn dạy chữ Quốc ngữ, dạy lịch sử dân tộc và kể những câu chuyện về khí phách cha ông để gieo vào lòng học trò niềm tự hào và ý chí vươn lên, ông thường nhấn mạnh rằng một dân tộc muốn đứng vững phải có trí tuệ và đạo đức, ngoài việc dạy học ông còn vận động dân làng đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, lập quỹ giúp người nghèo, khuyến khích sản xuất và tiết kiệm để thoát khỏi lệ thuộc, những hoạt động ấy khiến ông bị chính quyền nghi ngờ và theo dõi nhưng ông vẫn giữ thái độ bình thản, kiên định, tin rằng mình đang đi trên con đường chính nghĩa, trong đời sống thường ngày ông sống vô cùng giản dị, mặc áo nâu sồng, ăn uống thanh đạm, mọi khoản tiền kiếm được từ việc dạy học đều dành để mua sách và hỗ trợ học trò nghèo, nhiều người khuyên ông nên ra làm quan để có địa vị nhưng ông từ chối vì cho rằng phụng sự nhân dân bằng tri thức mới là điều ông lựa chọn, những năm sau đó phong trào yêu nước ở nhiều nơi dâng cao, Nguyễn Thế Hữu âm thầm kết nối thanh niên trong vùng, tổ chức đọc sách, trao đổi tư tưởng và nuôi dưỡng tinh thần tự cường, ông luôn căn dặn phải hành động bằng lý trí, tránh nóng vội và giữ vững nhân nghĩa, chính vì sự ảnh hưởng ấy mà ông nhiều lần bị triệu tập thẩm vấn nhưng không tìm được bằng chứng buộc tội, ông vẫn tiếp tục sự nghiệp giáo dục và vận động cộng đồng cho đến những năm cuối đời khi sức khỏe suy yếu dần do lao lực và bệnh tật, dù vậy ông vẫn không ngừng dạy học, vẫn khuyên nhủ thế hệ trẻ sống có lý tưởng và giữ gìn phẩm chất đạo đức, Nguyễn Thế Hữu qua đời ngày 12 tháng 2 năm 1943 tại quê nhà trong sự tiếc thương của dân làng, đám tang của ông không linh đình nhưng đầy nghĩa tình khi học trò và người dân tự nguyện tiễn đưa người thầy đáng kính, tuy không phải nhân vật được ghi danh rộng rãi trong chính sử nhưng trong ký ức của quê hương Hà Tĩnh ông là biểu tượng của trí thức yêu nước, của lòng trung nghĩa và sự hy sinh thầm lặng, cuộc đời ông chứng minh rằng lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những chiến công vang dội mà còn bởi những con người bền bỉ gieo mầm tri thức và đạo đức cho cộng đồng, hình ảnh Nguyễn Thế Hữu vì thế vẫn sống mãi như một tấm gương sáng cho các thế hệ sau noi theo, nhắc nhở rằng yêu nước không chỉ là lời nói hùng hồn mà còn là hành động cụ thể, là sự kiên trì và trách nhiệm đối với quê hương suốt cả một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn