Những lá thư viết vội
Suốt hai năm sau đó, sợi dây liên lạc duy nhất của họ là những lá thư viết trên giấy học trò ố vàng, được chuyển tay qua những chuyến xe thồ.
Suốt hai năm sau đó, sợi dây liên lạc duy nhất của họ là những lá thư viết trên giấy học trò ố vàng, được chuyển tay qua những chuyến xe thồ.
Thư của Thành: "Hà ơi, đơn vị anh vừa đánh thắng một trận lớn. Đêm nay rừng lặng gió, anh nhớ tiếng cười của em đến lạ. Đừng lo cho anh, anh cứng cáp như cây lim cây sến giữa đại ngàn rồi."
Thư của Hà: "Em vẫn ổn. Đường Trường Sơn dạo này hoa phượng rừng nở đỏ rực, làm em nhớ đến màu khăn quàng ngày xưa. Anh nhớ giữ gìn, hẹn ngày chiến thắng..."
Những lá thư ấy không bao giờ kể về những cơn sốt rét rừng run người, hay những lần suýt chết dưới làn bom tọa độ. Họ chỉ dành cho nhau những gì đẹp đẽ nhất.


