Người có công giúp đỡ cách mạng

Trận chiến Xuân Lộc

Hải Phòng14/01/2026Trần Thị Loan (Đoàn xã Nguyễn Bỉnh Khiêm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN TNCS HỒ CHI MINH XÃ NGUYỄN BỈNH KHIÊM

“Trận chiến Xuân Lộc”

Trong những ngày cuối năm đầy ý nghĩa, Đoàn Thanh niên xã Nguyễn Bỉnh Khiêm đã có dịp đến thăm và trò chuyện với một cựu chiến binh, ông Trần Đình Kim - một trong những người góp công trong trận chiến Xuân Lộc năm 1975. Là một trong những điểm mốc quan trọng trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử của quân đội ta góp phần làm nên Đại thắng mùa Xuân năm 1975, đó chính là chiến thắng Xuân Lộc, diễn ra từ ngày 9-21/4/1975.

Ông ngồi lặng một lúc thật lâu rồi mới bắt đầu kể. Giọng ông trầm xuống khi nhắc đến năm 1975 – năm của những trận đánh cuối cùng, cũng là năm quyết định vận mệnh của cả dân tộc. Ông bảo, trong rất nhiều trận đã đi qua, ký ức về trận Xuân Lộc vẫn còn in đậm như mới hôm qua.

Tháng Tư năm 1975, đơn vị của ông được lệnh tham gia chiến dịch tiến công Xuân Lộc – tuyến phòng thủ mạnh nhất bảo vệ cửa ngõ phía Đông Sài Gòn. Khi ấy, Xuân Lộc là nơi địch tập trung lực lượng lớn, hỏa lực mạnh, quyết giữ bằng mọi giá. Ông và đồng đội hiểu rất rõ: Xuân Lộc mở, Sài Gòn sẽ gần hơn bao giờ hết.

Những ngày đầu chiến đấu vô cùng ác liệt. Bom pháo dội xuống không ngớt, đất đá rung chuyển, khói lửa mù mịt. Ông kể, có những đoạn đường chỉ dài vài trăm mét nhưng phải mất cả ngày mới vượt qua được. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp gọi tên nhau lần cuối. Có lúc tưởng như không thể tiến lên được nữa, nhưng mệnh lệnh từ sở chỉ huy vang lên dứt khoát: “Phải giữ vững trận địa, bằng mọi giá!”

Ông nhớ nhất một đêm mưa, đơn vị ém quân bên rìa thị trấn. Ai nấy đều thấm mệt, áo quần ướt sũng, bụng đói cồn cào. Thế nhưng khi lệnh tiến công được phát ra, tất cả lại siết chặt tay súng, lao lên phía trước. Trong làn đạn dày đặc, ông chỉ kịp nghĩ một điều duy nhất: phải tiến lên để chiến tranh sớm kết thúc, để đất nước được hòa bình.

Sau nhiều ngày đêm chiến đấu liên tục, tuyến phòng thủ Xuân Lộc dần bị phá vỡ. Khi địch rút lui, cả đơn vị ông gần như kiệt sức, nhưng niềm vui thì không gì tả xiết. Ông bảo, lúc đó ai cũng hiểu: chiến thắng này đã mở toang cánh cửa tiến vào Sài Gòn, báo hiệu ngày toàn thắng không còn xa nữa.

Khi kể đến đây, ông dừng lại, ánh mắt xa xăm. Ông nói, chiến thắng nào cũng phải trả giá. Rất nhiều đồng đội của ông đã nằm lại ở Xuân Lộc, không kịp chứng kiến ngày 30 tháng 4 lịch sử. “Họ ngã xuống để con cháu hôm nay được sống trong hòa bình,” ông khẽ nói.

Câu chuyện kết thúc trong sự lặng im. Trận đánh năm 1975 ấy không chỉ là một trang sử hào hùng, mà còn là ký ức bằng máu, nước mắt và lòng quả cảm của cả một thế hệ. Với chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong thời bình – đó là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm giữ gìn hòa bình hôm nay.

Trần Thị Loan

Bí thư Chi Đoàn Trấn Nam – xã Nguyễn Bỉnh Khiêm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn