VÁCH ĐÁ CỐC BÓ VÀ DẤU CHÂN NGƯỜI BẢO VỆ - 2D1VCVB
Mưa tháng Tám trút xuống cánh rừng Cốc Bó, Cao Bằng, hạt mưa đập vào vách đá lạnh ngắt. Trong lòng hang nhỏ hẹp, ngọn đèn dầu tù mù hắt ánh vàng ấm áp lên mái tóc bạc của Bác Hồ và bóng lưng vạm vỡ của một người thanh niên Tày. Đó là đồng chí Lê Quảng Ba (tên thật là Lô Tiến Sơn), vị tướng tài ba nhưng vô cùng khiêm nhường, người được giao nhiệm vụ sinh tử: bảo vệ tuyệt đối an toàn cho Bác trong những ngày đầu Người trở về Tổ quốc năm 1941.
Sinh ra tại Hà Quảng, Cao Bằng, Anh hùng Lê Quảng Ba thuộc lứa cán bộ tiền bối thông thuộc từng gốc cây, con suối nơi biên giới. Tháng 2 năm 1941, khi lịch sử dân tộc chuyển sang bước ngoặt mới, chính ông là người trực tiếp đón Bác tại mốc 108 và đưa Người về căn cứ Pắc Bó. Những ngày tháng gian khổ ấy, ông vừa làm đội trưởng Đội công tác đặc biệt, vừa lo từ củ sắn, con cá đến việc lập hệ thống cảnh giới nhiều tầng quanh hang Cốc Bó. Đối với ông, mỗi bước chân của Bác giữa đại ngàn không chỉ là vận mệnh của cách mạng, mà còn là nhịp đập sống còn của cả dân tộc.
Ít ai biết rằng, trước khi trở thành Tư lệnh đầu tiên của Quân khu 1 hay Tư lệnh Quân chủng Hải quân, người chiến sĩ vùng cao ấy từng đêm đêm ngồi bên bếp lửa hang đá, lặng lẽ vá từng chiếc áo đứt chỉ cho Bác, tỉ mỉ gạt từng gợn khói để tránh làm lộ căn cứ. Khi Bác đặt tên cho ông là "Quảng Ba" với mong muốn tấm lòng ông luôn rộng mở và gắn bó với nhân dân, ông đã mang trọn tinh thần ấy suốt cả cuộc đời binh nghiệp.
Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng câu chuyện về người con ưu tú của núi rừng Cao Bằng lặng lẽ gác đêm cho Bác tại hang Cốc Bó vẫn là một nốt trầm thiêng liêng. Lớp gạch đá xưa có thể rêu phong, nhưng dấu chân và tấm lòng trung thành vô hạn của Tướng Lê Quảng Ba vẫn mãi ghi dấu vào vách đá Cốc Bó, nơi khởi đầu cho bình minh của độc lập dân tộc.


